Xuân tứ


Xuân nhật ngồi xem mấy truyện nho,

Người đem ta uống rượu lưng-bồ.

Tay tuy nương lấy bình cam-tửu,

Dạ vẫn ghi hoài nghĩa cố-đô.

Lộc nước mấy phen hương phấn đượm,

Phúc nhà muôn thuở gấm son tô.

Dạ-quang nâng chén mừng tân-chủ,

Lệ ứa đôi hàng chảy nhấp-nhô.


















Home                Muc luc





























                             


 Hận không-gian


Ở chốn sao Hôm em cách biệt,

Trần-gian buồn-bã viết đôi câu.

Bữa nay gió thổi nơi trời Việt,

Đem lại hương nồng Nhạc-Dương-lâu.


Anh còn mải-miết ngoài biên-trấn,

Hôm sớm vui buồn chẳng có ai.

Anh nhớ em ôi, trời nước Tấn,

Với mây bên Sở, núi bên Tần.


Anh theo Lưu-Bang vào Ba-Thục,

Ngồi trên Vu-giáp, ngắm Tiêu-Tương.

Anh nhớ, một hôm, chơi Ngũ-Nhạc,

Tìm núi Thái-sơn ta lộn đường.


Mà nay em vắng, anh xa vắng,

Sao Hôm le-lói một phương trời,

Nhân-gian náo-nhiệt, không-gian lặng,

Gặp-gỡ bao-giờ, hởi em ôi!


Anh ngồi, mỗi sáng, chờ cơn gió,

Đem sóng không-gian đến cả phòng.

Anh đợi tin em, nhưng chẳng có,

Anh buồn, em hỡi, biết hay không ?



                        Xem trang sau