vntntc trang 253


VIỆT-NAM THI-NHÂN TIỀN-CHIẾN                   NGUYỄN TẤN LONG                                              Trang 253


Chúng tôi nghĩ : Toà soạn Hà nội Báo một mặt làm vừa lòng cả hai thi-sĩ, một mặt vẫn trung-thành được với ý muốn sắp-xếp của mình. Bài Lời cuối cùng (hay Lời trối) của Thanh-Tịnh gợi ta hình ảnh rỏ-rệt và tứ thơ gây được nhiều rung cảm, nhưng Lời cuối cùng lại là thi-bản phóng-tác bài thơ Et s'il revenait un jour của thi-sĩ Bỉ Maurice Maeterlick. Trái lại Từ đấy là một thi-bản sáng-tác của Phạm đình Bách.
Sự-kiện cho ta một nhận-định : tiếng thơ của Phạm đình Bách có giá-trị sáng-tác; còn của Thanh-Tịnh có giá-trị truyền-cảm.
Sự-nghiệp thi-ca của Phạm đình Bách bắt đầu đi vào quảng-đại quần-chúng bằng bước chân danh-dự ấy.
Nếu ở quyển Thượng các bạn đã rung-động theo tiếng thơ của Thanh-Tịnh qua bài chiếm giải nhất - Lời cuối cùng - ở đây chúng tôi xin giới-thiệu thi-bản đồng hạng của Phạm đình Bách : 

Từ đấy

Gặp em ở dưới góc trời xanh,
Em đứng nhìn anh lưu-luyến tình.
Từ đấy ngày đêm anh qua lại, 
Nhà em vắng vẻ, gió lay mành.

Năm tháng bay qua, bên nhà em, 
Vẫn thấy bóng anh đứng tựa rèm.
Mà em nào biết anh vơ-vẩn, 
Dưới trướng em thường giấc mộng êm.

















 
Comments