Đổi mùa


Thu về trên lá liểu..

Đình-chiến vẫn cơn mơ.

Lưng đèo tháp gác triền-miên ngủ,

Nẻo vắng đồn hoang, nhện kéo tơ.

Giữa phố nhà nghiêng còn gượng-gạo,

Mấy hàng lũy sắt đứng trơ-vơ.

Thời xưa chinh-chiến, hoa người rụng,

Nay lại chiều thu gió ởm-ờ.

Vài đóa ti-gôn vừa chớm nở,

Điểm đầu lô-cốt tỏa hương thơ.

Cô em ra đứng bên thềm vắng,

Nhìn bóng tang-thương, dạ thẩn-thờ.






Home                    Muc luc



 Lao trung vọng nguyệt


Tám tháng rày ta nằm trong ngục-thất,

Vắng mặt trời lại vắng cả cung trăng.

Ta biết vừng ô chưa đến ngày tắt,

Sao đêm đêm lại vắng mặt chị hằng.

Ngoài kia, trên rừng hoang, bên suối vắng,

Trời sáng trăng vằng-vặc cả không-gian,

Những tia sáng nô đùa theo đường thẳng,

Đây lao-tù có kẻ ngủ không an.


Ta nhớ những khi ra chơi bãi bể,

Trăng khuya lên ngạt-ngào không xiết kể,

Ta buông thuyền lơ-lững ở ngoài khơi.


Ta lại nhớ căn nhà tranh cũ-kỹ,

Ta choàng vai ai chuyện trò rủ-rỉ,

Khi trăng lên sáng quắt cả khung trời.


Xem trang sau