Thu cảm


Bảy năm len-lỏi chốn rừng sâu,

Ngoảnh lại non sông đã nhuốm màu,

Sự-nghiệp chỉ còn thơ nửa túi,

Giang-hồ đã vắng chuyện năm châu.

Đôi hàng hoa-lệ, duyên năm trước,

Nửa nếp phong-y, nợ buổi đầu.

Phưởng-phất mây chiều lên đỉnh núi.

Trông vời cố-quốc, mấy ngàn dâu.


***********************

Viết vào năm 1952, lúc tôi còn ở trong vùng Cọng-sản


   Home                                           Muc luc 


 Mãn giấc


Mãn giấc đời xưa thoáng hiện về,

Quanh hồ mai cúc lộng sao khuê.

Một phòng thư-tịch, trăng còn vướng;

Hai nếp tùng-lâm, nhạn chửa đề.

Dưới trúc cợt hồng, oanh rủ-rỉ,

Bên mành ghẹo liểu, hạc đê-mê.

Mây về Bồng-đảo, người xuân trước,

Còn tựa rừng phong dạo gót huê.





Xem trang sau