Khứ-lưu vi-định


Đi không ra lối, ở không yên

Bèo giạt mây trôi, nước tủi-phiền.

Núi dựng mịt-mù, người một nẻo;

Chiều lên vi-vút, gió đôi miền.

Bồn-chồn nửa kiếp, tình ngư-thủy,

Lận-đận mười năm, cảnh trích-tiên.

Ngoảnh lại Trường-an, sương khói tỏa,

Chiếc gòn người đẩy, chạy liên-miên..


***********************

Viết vào năm 1951, ở trong vùng Cọng-sản.

Xe gòn: là xe không có đầu máy, chạy trên đường rầy do nhânviên hỏa xa đẩy để chở khách


   Home                                            Muc luc 


Xuân-tác


Năm nay tớ đã chẵn năm mươi,

Thành-bại, dinh-hư tớ vẫn cười.

Ngày lụn xem sao, mơ Chức-nữ;

Tháng tròn khép cửa, giả đười-ươi.

Thiên-văn học mãi, nhân không sáng;

Chính-trị xem rồi, quả chẳng tươi.

Xuân-nhật ngồi trông hoa pháo nở,

Mắt xanh chẳng để lọt bao người.








Xem trang sau