Phục-hưng


Nghe nói Trường-An đã đổi thay:

Người vui cảnh lạ, tiệc hoa đầy,

Ba ngàn hùm lạy, nương theo gió,

Năm chín rồng bay, lộn với mây.

Đất Thuấn, qui-trình thêm phượng múa.

Trời Nghiêu, hạc giỡn lại lân vầy.

Ngàn năm công-đức, dân ca ngợi,

Muôn thưở cơ-đồ lại vững xây.


**********************

Năm 1949 tôi đương ở trong vùng Cọng-sản và nghe tin chính-phủ Quốc-gia thành-lập.



    Home                                  Muc luc


 Hương Bình tức cảnh


Một thuở chàng đi khuất nẻo xa,

Có người nằm đợi dưới trăng tà.

Thơ sầu mấy bức: thuyền đi lại,

Lệ thảm đôi giòng: nước chảy qua.

Cảm nổi sông Hương cơn gió táp,

Thương tình núi Ngự lúc sương pha.

Từ phen người biến thành sông núi,

Thơ vẫn theo giòng lệ vẫn sa.


********************

Núi Ngự-bình nhìn từ xa giống như một thiếu-phụ nằm nhìn về phía chân trời, khóc nước mắt chảy thành giòng Hương-giang



Xem trang sau