Chơi núi Ngọc-kinh


Một mình lên đứng giữa chon-von,

Núi Lở xa trông vết chửa mòn.

Trăng mọc vừa soi người dưới suối,

Nhạn về như đới gấm trên non.

Trông ra quê kiểng trời muôn ngã,

Ngoảnh lại nhân-gian núi mấy hòn.

Mừng được hôm nay về cảnh cũ,

Gây nguồn linh-cảm giữa lòng son.


************************

Viết vào năm 1946, trong vùng Cọng-sản. Núi nằm trên bờ sông Vu-gia, thuộc về quận Đại-lộc.



     Home                                  Muc luc                    


 Thất-thủ


Một bữa Trường-an bị vết nhơ,

Cỏ cây, sông núi cũng đen mờ.

Người về nẻo phố tiêu-điều cảnh,

Sầu lại cung-môn phẳng-lặng tờ.

Nước cũ ngậm-ngùi trông áo mới

Quyên già thoi-thóp khóc con thơ.

Bốn phương từ đấy nghe chinh-chiến

Máu chảy hoen đồng, rỉ phiếm tơ.


************************

Thất-thủ vào năm 1945, Việt-minh lên nắm chính-quyền.




Xem trang sau