Cách biệt

Muôn thuở quen nhau, cách một ngày.
Ra đi không hẹn, ở không hay.
Mối sầu theo mãi càng thêm nặng.
Giọt lệ rơi hoài chẳng bớt cay.
Đêm tới phòng tiêu, khuây lại nhớ.
Ngày về viên trúc, tỉnh rồi say.
Bồng-lai qua đó đường không tiện.
Ngồi lại Trần-gian bấm đốt tay.


        Home                                                    Muc luc


 Xuân hoài


Về tựa Trường-giang, chốc bảy năm,

Mười phương lạnh lẽo, xót thân tằm.

Mây chiều trước ngõ còn in bóng,

Nắng sớm bên thềm đã mất tăm.

Ngày lụn từng cơn, nghe khắc vợi,

Đêm dài vô-hạn, nhớ trăng rằm.

Canh khuya tỉnh giấc người trong mộng,

Còn mãi giang-hồ chửa viếng thăm.



Xem trang sau