Chim Quốc

Khắc-khoải sầu đưa giọng lửng-lơ,

Ấy hồn Thục-đế thác bao giờ.

Tam-Nguyên Yên-Đổ


Thời xưa ở tại Hoa-tây,

Có vua Thục-đế ngày ngày rong chơi.

Bỏ bê việc nước cho người,

Tiếng than từ bốn phương trời nổi lên.

Trong triều có gả Miết-Linh,

Được vua yêu dấu hơn tình cha con.

Vua nghe Miết có vợ hiền,

Là trang quốc-sắc ở miền nhân-gian.

Vua đòi Miết phải đưa sang,

Hậu-cung từ đấy rộn-ràng xuân tiêu.

Trời lên còn vẳng tiếng thiều,

Ba ngàn cung-nữ, vua chiều một thân.

Buổi triều ngày một thưa dần,

Vua ham lệ-sắc, bỏ phần việc chung.

Thành-tây trống dậy đùng đùng,

Cung vàng, điện ngọc mịt-mùng khói bay.

Cữu-trùng thành-quyết từ đây,

Thục-vương trút sạch một ngày như không.

Miết bèn đeo ấn nguyên-nhung,

Một tay dập tắt mấy vùng lửa binh.

Lên đường Miết lại Tây-kinh,

Quan-quân hộ-giá linh-đình trước sau.

Thục-vương nét mặt rầu-rầu,

Một mình một ngựa qua cầu thẳng rong.

Đường lên trích-địa cong cong,

Chim kêu, vượn hú, người không thấy người.

Thương nhà, nhớ nước không nguôi,

Thục-vương một sớm bên trời hoá chim,

Quốc về kêu gọi suốt đêm.


Muc luc        Xem trang sau           Home