Chim quạ khoang

Tục truyền tháng bảy mưa ngâu,

Con trời lấy đứa chăn trâu cũng buồn.


Đây là chuyện me tôi kể lại,

Những chiều đông, ngồi nhóm lửa săng.

Ngày xưa ở đôi bến sông Ngân,

Có tiếng thoi đưa đều răng-rắc.

Nàng Chức-nữ con vua Thượng-Đế,

Dừng tay tiên ngắm gã Ngưu-lang,

Trên bãi xanh trâu lướt nhịp-nhàng,

Vài tiếng sáo bên trời vắt-vẻo.

Rồi từ đấy lòng nàng khô héo:

Nàng tương-tư, nàng nhớ, nàng mong.

Vua Ngọc-hoàng biết thế không xong,

Cũng sớm liệu cho nàng gá nghĩa.

Một buổi tối mây về gác tía,

Chàng Ngưu-Lang, Chức-Nữ kết duyên.

Nhưng từ đây lại bặt tiếng huyền,

Ngưu-Lang cũng theo đòi Chức-Nữ.

Xua ánh-nguyệt hai người khép cửa,

Để tháng ngày trôi nổi ngoài song.

Trên xa quay, nhện dệt tơ lòng,

Trâu dưới bãi, đi về lêu-lổng.

Đấng cửu-trùng đòi phen gắt-gỏng,

Khiến hai người phải tạm ly thân.

Nhưng mỗi năm lại gặp một lần,

Xong đôi lứa quay về chốn cũ.

*****

Tiết tháng bảy quạ đen rời tổ,

Lên sông Ngân bắc chiếc cầu Ô.

Giử lời thề, Chức-nữ thướt-tha,

Ra Ngân-Hán, bên cầu giáp mặt.

Lời chưa dứt, đôi bên tạm biệt,

Trở về cung, Chức-nữ bâng-khuâng.

Còn ba canh, giọt lệ khôn ngăn,

Ngưu lang cũng sụt-sùi to nhỏ.

Hai dòng máu rơi về quá-khứ,

Khắp nhân-gian đều có mưa ngâu.

Đôi uyên-ương từ thuở xa nhau,

Kẻ giang tả ngồi quay chỉ thắm.

Chàng mục-tử bên đồng đứng ngắm,

Vừng trăng khuya, khuy-khuyết từng cơn.

Đoàn chim ô từ độ tắm Ngân giang,

Đêm thất-tịch, vội rời tiên cảnh.

Trên cổ thấy hiện dần khoang trắng.

Chim bay về đậu khắp đê-con,

Quạ khoang về, trời đã sang xuân.


   Home          Muc luc                Xem trang sau