Chim Đa-Đa

Thương nhà mỏi miệng cái gia-gia

Bà Huyện Thanh-Quan


Thời xưa có một gã tiều-phu,

Ở trên miền Đồng-xanh, Đồng-nghệ.

Vợ cưu-mang lâu ngày mới đẻ,

Được một con tên gọi Đa Đa.

Con ra đời mẹ phải lánh xa,

Cỡi hoàng-hạc về nơi tiên-cảnh.

Hai cha con buồn vì hiu-quạnh,

Mới rủ nhau về chốn Trường-an.

Một chiều xuân cha trở lại ngàn,

Dưới trướng bỗng thêm người vợ trẻ.

Sống bên dì, Đa càng nhớ mẹ,

Vì ngày vui thấm-thoắt đã qua.

Dì là người hiểm-hóc, chua-ngoa.

Thường lấy cát trộn vào cơm tấm.

Rồi lấy cớ gạo nguyên ê-ẩm,

Nàng bắt Đa ăn tấm suốt năm.

Đa mỗi ngày mỗi ốm như tăm,

Nàng còn muốn tìm lời vu-cáo,

Cha bực-mình lấy rìu bổ não,

Làm cho Đa phải bị chết tươi.

Kể từ đây Đa hóa chim trời,

Đi tìm mẹ, Đa kêu thánh-thót.

Chim thường đậu trên cành chót-vót,

Tưởng cha về, chim gọi thiết-tha:

Cơm cát mà sát Đa Đa”


****************************

Đồng xanh, Đồng nghệ : hai cái thung-lũng rất độc trên dãy Tràng-sơn (Quảng nam)


    Home                  Muc luc             Xem trang sau