Phục- hưng

Nghe nói Trường-An đã đổi thay

Người vui cảnh lạ, tiệc hoa đầy.

Ba ngàn hùm lạy, nương theo gió,

Năm chín rồng bay, lộn với mây.

Đất Thuấn, qui-trình thêm phượng múa.

Trời Nghiêu, hạc giỡn lại lân vầy.

Ngàn năm công-đức, dân ca ngợi,

Muôn thưở cơ-đồ lại vững xây.




























Home
 Tản cư

Chiến-tranh.

Cống đã phá.

Ba khúc cau khô làm cầu giả,

Cụ già lụm khụm bò qua khe

Bị ngã lăn ra trên bờ đá.


" Rằng tôi quê ở miền Tây bắc,

Lánh nạn về đây đã hết năm.

Từ buổi làng tôi nghe gót giặc,

Nhà cửa tan-tành, con mất tăm.


Vợ thấy đầu hôm, không buổi sáng,

Mẹ ngã bên đường trong khói đạn.

Nay chỉ còn tôi sống lẻ-loi.

Nhớ cảnh quê-hương tôi muốn về.


Tới đây bụng đói, chân tay mỏi,

Hoa mắt làm tôi mới sẩy chân,

Tôi biết người tôi không qua khỏi,

Chỉ xin mảnh chiếu để từ-trần."


Trên đường Tiên-phước khi trở lại,

Tôi thấy bên cầu nấm mả hoang.

Hỏi khách qua đường có kẻ nói:

Mộ ông già chết dưới cống làng.



   Mục lục                  Xem trang sau