Tái-ngộ


Đường lên lao-xá quanh-co,

Ta về thênh-thang xứ tự-do.

Đây là màu xanh và sắc biếc,

Hái nụ cười muôn ngàn chiếc

Ta âm-thầm kết một bó hoa.

Rồi một chiều tà...

Nhụy vàng bay đi muôn ngả,

Bữa nay ta siết tay nhau cười hể-hả,

Gặp anh tôi chỉ nói có một lời:

“Bên kia sông tôi không thấy một người…”



Home            Muc luc













                                           


 Cách-biệt


Muôn thuở quen nhau, cách một ngày,
Ra đi không hẹn, ở không hay.
Mối sầu theo mãi, càng thêm nặng,
Giọt lệ rơi hoài, chẳng bớt cay.
Đêm tới phòng tiêu, khuây lại nhớ;
Ngày về viên trúc, tỉnh rồi say.
Bồng-lai qua đó, đường không tiện,
Ngồi lại trần-gian bấm đốt tay.





                            Xem trang sau