Lời thi-sĩ


Một hôm, trong bầu trời đầy ảo-mộng,

Gió hiu-hiu thổi nhẹ nhạc muôn lời.

Dưới gốc tùng, ngồi đợi gió ngừng hơi,

Tôi lấy sáo lựa bản đàn ra thổi.

Tiếng nhặt, tiếng khoan, tiếng chìm, tiếng nổi,

Buổi chiều xuân êm-ả dội đưa vang.

Chiên đương ăn, nghe gọi, chạy từng đàn,

Lông trắng xóa, in cánh đồng xanh thẳm.

Cỏ mướt quá, trời ơi, màu lá thắm

Từ không-gian rơi như suối đào-nguyên,

Để nhịp hòa theo muôn sắc ảo-huyền

Với ánh-sáng, mùi thơm, muôn thức dịu.

Tôi lạc xuống thuở nào tôi không hiểu,

Bữa nay buồn ngồi lại dưới gốc thông;

Gió trần-gian thổi mãi nặng bên lòng,

Tôi hát lại những câu xưa tôi hát.

Rồi về chiều, khi từng không chiếc hạc

Nhẹ bay về, tôi lại bổng im hơi.

Tôi phải đâu là thi-sĩ ở trên đời,

Ngồi chạm trổ những giòng thơ bất-tuyệt.

Tôi chỉ gởi lại sau những lời băng-tuyết

Lấy từ trên đem lại chốn nhân-gian.

Và tôi xin lưu những nỗi cơ-hàn

Khi sống lại của một tâm-hồn xa lạ.





             Mục lục                   Home                               Xem trang sau