Lao-trung vọng nguyệt

                                                                                 

Tám tháng rày, ta nằm trong ngục-thất,

Vắng mặt trời, lại vắng cả cung trăng.

Ta biết vừng ô chưa đến ngày tắt,

Sao đêm đêm lại vắng mặt chị hằng.


Ngoài kia, trên rừng hoang, bên suối vắng,

Trời sáng trăng vằng-vặc cả không-gian,

Những tia sáng nô đùa theo đường thẳng,

Đây lao-tù có kẻ ngủ không an.


Ta nhớ những khi ra chơi bãi-bể,

Trăng khuya lên ngạt-ngào không xiết kể,

Ta buông thuyền lơ-lững ở ngoài khơi.


Ta lại nhớ căn nhà tranh cũ-kỹ,

Ta choàng vai ai, chuyện trò rủ-rỉ,

Khi trăng lên sáng quắt cả khung trời.




Home            Muc luc                                Xem trang sau