Vu-giang ký


Gặp em ở bến đò ngang,

Bến đò tuy hẹp, nhưng đàng còn xa.

Theo em cho đến cửa nhà,

Biết thôi, lại cứ đường xa anh về.

Anh đi qua khắp sơn-khê,

Mấy phen hội-ngộ đã tê-tái lòng

Bữa nay gặp gở bên sông,

Tiến lên thì sợ, ngồi mong thì buồn.

Theo em cho hết cửa Truông,

Cho qua khúc thác, cho luôn chặng đường.

Ngày mai về bến sông Tương,

Anh ngồi anh đợi, anh thương nhớ hoài.

Em còn ở chốn trần ai,

Đường em khấp-khểnh chông gai còn nhiều.

Mỗi khi chiều lại nhớ chiều,

Nhớ ai không biết, biết nhiều ái-ân.






















Home                    Mục lục



 

Đèo-Le đưa khách


Nàng từ tôi

Dưới chân đồi,

Tôi đứng lại

Nhìn cửa ải,

Bóng nàng còn

In trên non.


Ngày mai đây

Sương phủ đầy

Dốc Giảm-thọ,

Nàng qua đó

Không thấy trời

Có như tôi ?


Tôi nhớ nàng

Trên Vu-giang,

Khi trời ngã,

Nàng lơi lả

Buông mái chèo

Nước trong veo.


Tôi nhớ nàng

Bên Vu-giang,

Khi bóng xế,

Nàng e-lệ

Dạo bùng dâu

Xanh một màu.


Tôi nhớ nàng

Đi lang-thang,

Rồi hơi lạnh

Từ Chinh-lãnh

Bay trở về

Khắp sơn-khê.


Rồi mưa chiều,

Rồi gió bể,

Làm sao kể

Hết tình yêu.


                        Xem trang sau