Từ đấy

Giải-thưởng Hà-nội-Báo

Gặp em ở dưới góc trời xanh,

Em đứng nhìn anh lưu-luyến tình.

Anh nhớ tiền-duyên nên vấn vít,

Xa em mỗi phút cũng không đành.


Từ đấy ngày đêm anh vẫn qua,

Nhà em vắng-vẻ, đượm sầu pha.

Mãi trông cửa kín, tường cao cấm,

Chờ lúc đêm tan, bóng nguyệt tà.


Ra về giũ áo giọt sương rơi,

Tợ đứa con chiên mến Chúa Trời.

Qua chốn mộ tàn tìm dấu củ,

Dặm đường trở lại, dạ đầy vơi.


Nhớ bóng xa xăm trong tấc gang,

Anh đi, ngừng lại. Phút mơ màng.

Thấy em tựa cửa đương theo dỏi,

Người khách phiêu-linh, bước lỡ-làng.


Tưởng-tượng chưa tan ngọn gió mai,

Rung mành ảo-mộng lá lay rơi,

Lìa cây vàng úa gieo đường vắng,

Phút chốc lòng anh cũng rã-rời.


Đến nay chán-nản hết trông mong,

Ôm-ấp tình xưa trong khối lòng.

Anh đã gieo thân vào gió bụi,

Tuyệt vời mây nước, kiếp mênh-mông.


Home                    Mục lục


 Những bức thư tình


Một bức thư tình

Anh gởi cho em.

Hai bức thư tình,

Anh gới cho em,

Gió hồng dứt nẻo, không đem tới rồi.


Phấn thông ai gởi bên trời,

Ra đi theo gió, về nơi không chừng.

Phấn thông gió bảy lên trời,

Chiếc hồng lạc nẻo, sa rơi nửa chừng,


Thơ tình gởi đến khách tình,

Phấn thông tìm đến bạn mình kết đôi.

Lá vàng rơi rụng bên đồi,

Là ta năm tháng mồ-côi trên đời.