Thu hoài


Trăng vừa qua núi, biết thăm ai.

Vợ bữa phương đông, lại bữa đoài.

Giặc đến bốn phương sầu tử-biệt,

Người tan mấy nẻo hận sinh-lai.

Sông Tiên bao độ thương mình cúc,

Núi Nhón đòi phen tủi vóc mai.

Từ thuở chiến-khu thưa bóng nhạn,

Canh trường mài lệ chép thư-trai.






Home                        Muc luc





                                                                              

 Tiễn-biệt


Bữa nay từ-giả Phước-cầu,

Anh ngồi anh ngắm Hòn-Tàu anh thương.

Gió đưa du-tử lên đường,

Để ai ở lại, sầu vương tháng ngày.

Bên đường cành mía lung-lay,

Vời trông dặm tía, bụi bay ngang trời.

Anh đi cho khắp muôn nơi,

Cho qua muôn thuở, cho dời muôn sao.

Kiếp sau về tới động Đào,

Gặp nhau, anh sẽ thì-thào chuyện xưa.

Bây giờ mây nước không ưa,

Thuyền anh lơ-lửng về trưa một mình.



            Xem trang sau