Mưa đêm


Mái rèm thổn-thức khóc thương ai?

Giọt lệ năm canh, cứ nhỏ hoài.

Đất tủi duyên xưa, khi lẻ một,

Trời buồn phận cũ, lúc hòa hai.

Tiếng tiêu đã dứt niềm trăng gió,

Câu chuyện còn ghi cảnh trúc-mai.

Nhớ thuở tương-tư nên rướm lệ,

Kim-đồng, Ngọc-nữ khóc Thiên-thai.












































      









              Home                            Mục lục
 

Đồng vọng


Gió hui-hui thổi luôn không ngớt,

Ánh trăng mờ chênh-chếch dọi vào song.

Có ai than bên trời thưa-thớt,

Để giọng buồn len toả giữa đồi thông.


Vì thuở xưa vua Hời thất trận,

Từ Hoành-sơn lần lượt kéo vào nam.

Có bao kẻ tháng ngày lận-đận,

Đợi chiều về ngồi gảy khúc Giang-Nam.


Từ đấy, ngày đêm trong xóm mạc,

Muôn lời ca véo vót điệu buồn thương

Khắp non sông nổi lên bàn-bạc,

Rồi lựa chiều bay tỏa khắp muôn phương.


Từ đấy trong cung đền đổ nát,

Mỗi chiều về bao thiếu-phụ ngồi than.

Như thuở xưa bên lầu Hoàng-hạc,

Có bao người ngồi khóc lúc canh tan.


Cho nên khi nghe điều ta-oán,

Theo gió chiều lưỡng-vưỡng giữa đồi thông.

Ta cảm thấy ta buồn vô hạn,

Nỗi chia-ly trĩu nặng ở bên lòng.


Vì tâm hồn ta đương thổn-thức

Niềm tư-hương mến Chúa của người Chiêm.

Và trong mạch ta đương rạo-rực

Giọt máu Hời pha lộn vẫn chưa im.



Xem trang sau