Đơn sơ


Xuân hết rồi

Đó em ôi!

Hoa đã rụng

Ở  trên đồi.


Thu đến rồi

Đó em ôi !

Buồn đã đọng

Ở trong đời.


Thu hết rồi

Đó em ôi !

Gió đã thổi

Biết bao người.


Chiều đã về

Em có nghe ?

Chiều đã về

Khắp sơn-khê.


Khi chiều về,

Anh chỉ tiếc

Đời mong-manh.


Khi chiều về,

Anh chỉ tiếc

Những ngày xanh.


Home                    Mục lục

Hoàng hôn


Mây lên đồi trắng núi xanh,

Hoàng-hôn bước lại hiền-lành khoan-thai.

Gió chiều nghe nhẹ bên tai,

Sương hôm bay xuống từ đài Cô-tô.

Làng xa lẫn bến Hà-Mô,

Trăng xa lên ngự lững-lờ đầu non.

Chim hôm cánh mỏi hơi mòn,

Bay về từng trận trên cồn đìu-hiu.

Không-gian còn đọng tiếng tiêu,

Khi khoan, khi nhặt, xoay chiều chơi-vơi.

Rừng xa lau-lách im hơi,

Hay là tiếng địch rạc-rời Ô-giang.

Chiều hôm lững-thững qua ngàn,

Xa-xôi đem lại nỗi hàn bao-la.

Mênh-mông gió lặng trăng tà,

Buồn xưa dời đất Trường-Sa trở về.














Xem trang sau