Chim Dạo-Đàng (1)


Thời xưa ở tại chân mây,

Có người thôn-nữ ngày ngày chăn trâu.

Chồng thì vô rẩy hái dâu,

Lên non đốn củi, vào sâu tìm trầm.

Một ngày nhân buổi trời dâm,

Nàng ngồi trước cửa thì-thầm với con.

Tay mang chiếc cỏ trong bồn,

Nàng còn thơ-thẩn để hồn tiêu-dao.

Liêu-sinh còn ở hướng nào ?

Chiều nay ắt phải từ cao xuống dần.

Nàng nhìn quanh-quất ngoài sân,

Mấy con chèo-bẻo lúc gần lúc xa,

Bay lên đậu giữa nóc nhà,

Lại kêu chí choé như là có tin.

Rồi con chim khách băng miền,

Cũng về bay lượn ngoài hiên mấy vòng.

Trăng chiều đã dậy phương đông,

Trời tây bóng mát còn không nửa sào.

Nàng còn mãi-miết trông sao,

Bổng đâu có tiếng “ối chao” vang lừng.

Cọp vồ nàng ở sau lưng,

Na đi thoăn-thoắt vô rừng như bay.

Nàng đà hóa kiếp từ đây,

Chiều hôm lại xuống chân mây dạo đàng.

Tục rằng nàng phải bay sang,

Đèo cao hút gió độ chàng Liêu-Sinh.


***********************

(1) Chim dạo-đàng : một loài chim thường hay xuất-hiện trên các nẻo đường rừng vào lúc chạng-vạng và thường đậu cách người độ một thước tây,.



                    Home         Muc luc         Xem trang sau