Chim giữ vịt


Đây là chuyện me tôi kể lại,

Những chiều hè, hây hẩy gió lên.

Thời xưa ở bên nước Trung-hoa,

Có kẻ dấy binh đi phạt Trụ.

Ngươi Võ-vương, cha vừa quá cố,

Cũng lên đường lãnh ấn tiên-phong.

Vừa xuất-sư, đeo áng binh-nhung,

Vương bỗng thấy hai người kéo áo.

Vương ngoảnh lại : con vua Cô-Trúc,

Gã Thúc-Tề với gã Bá-Di,

Hai trung-thần khuyên chúa dừng tay

Cho khỏi chữ bất-trung, bất hiếu.

Vương không nghe, Di Tề bèn níu

Và tri-hô giữa đám ba quân.

Lũ nịnh-thần phải tới khuyên-ngăn,

Di Tề mới lui về chốn củ.

Kể từ đấy thương về quá-khứ,

Nhà Châu lên mở hội rồng mây.

Hai trung-thần về với cỏ cây,

Giữa núi Thú-dương, trời một góc.

Di Tề quyết không ăn hạt thóc

Và chẳng màng bổng-lộc cao xa.

Khi đói thì tạm hái rau vy,

Lúc khát uống đôi giòng nước hố.

Có kẻ nói “ còn ăn hoa cỏ,

Còn đỉnh-chung của một nhà Châu”.

Di Tề bèn tuyệt-cốc cho mau,

Rồi một sớm bên rừng tắt thở.

Hai người hoá đôi chim “giữ-vịt”

Mỗi chiều về kêu hót cành đa,

Tiếng nghe đều “ Bất thực cốc Châu gia”


*************************************

Chim giữ vịt : một loại chim nhỏ ở tại Quảng-nam thường kêu năm tiếng: bất thực cốc Châu gia”



   Muc luc      Home            Xem trang sau