Chim chèo-bẻo


Thời xưa ở quận Thăng-ba,

Có chàng công-tử tên là Mai-Linh.

Chàng còn đọc sách nghe kinh,

Để nàng Mai-thị ngày xanh tảo-tần.

Tai nghe Chúa mở khoa ân,

Chắt-chiu rồi cũng có lần uyên bay.

Chợ phiên thức thức sẵn bày,

Ba kỳ một tháng nàng hay trở về,

Ngày thường buôn bưởi bán lê,

Chung lưng góp vốn giữ lề nuôi con.

Đêm đêm nghe tiếng trống dồn,

Nàng còn canh cửi, để hồn phiêu-diêu.

Canh ba thắt bó tơ điều,

Nàng ngồi mở quyển Vân-Kiều bói tên.

Canh tư chênh-chếch trăng lên,

Nàng vào gọi cửa, mông mênh nổi buồn.

Thức chàng dậy học cho luôn,

Dùi mài kinh-sử, bán buôn kịp thì.

Lên đường quảy gánh ra đi,

Người tiên cởi hạt mấy khi lại nhà.

Sông dài, trời rộng, bến xa,

Thuyền vừa lướt sóng, nàng đà sẩy tay.

Cành vàng lá ngọc từ đây,

Theo giòng nước biếc, ngày ngày rong chơi.

Thủy-cung dạo gót thảnh-thơi,

Hướng-dương nàng nhớ mấy lời chung thân.

Phiên rằm vắng bóng giai-nhân,

Vườn xưa chàng trẻ còn ngân quyển vàng.

Hóa chim chèo-bẻo bay sang,

Nàng về dưới trướng gọi chàng thư-sinh.

Đến nay chim vẫn cầm canh,

Chàng ơi! Dậy đọc sách” cho thành khóa sau.

Chim thường kêu lúc đêm thâu.



    Home        Muc luc                 Xem trang sau