Chim Tu hú và con cá chuồn


Năm xưa tôi còn lú,

Mỗi lần nghe tu-hú

Kêu hót ở trên cành,

Tôi cười lên thất-thanh.


Không chờ mẹ tôi bảo,

Tôi liền chạy đi rảo,

Gốc mít với gốc xoài,

Cá chuồn vẫn không rơi.


Vô nhà mẹ tôi nói:

“Một hôm ở trên bể,

Có hai người đi câu,

Người nhỏ tên là Tu.


Chẳng may gặp giông-tố,

Người anh bơi vào bãi,

Còn em suốt đêm thâu,

Theo gió về bể sâu.


Người anh ngồi trên sỏi,

Kêu khóc nghe mòn-mỏi.

Một bữa trèo lên cây,

Đứng nhìn khắp đó đây.


Nghe anh gọi “Tu hú”

Em nằm dưới đáy bể,

Vội-vả chạy lên khơi,

Thành cá nhảy thảnh-thơi.


Người anh càng sợ hãi,

Theo mây về chân núi.

Từ đấy hoá chim son,

Tháng ngày kêu véo-von.


Tu hú không làm tổ,

Bốn mùa đi ngủ lan.

Khi nào chim sanh đẻ,

Phải nhờ cưỡng ấp con.


Mỗi năm độ xuân về,

Tu hú lại bay cao.

Tiếng kêu nghe lanh-lảnh,

Cá chuồn dậy xôn-xao.


Năm nay theo lệ cũ,

Chim về kêu bên rú.

Cá chuồn vẫn chưa lên,

Biển nguồn có chiến tranh.


        Home                   Muc luc