Chim Hít-Cô


Tiếng hít-cô báo mùa lúa chín,

Chiều đã về, gió cuốn sương sa.

Mai bảo Chi “ em chớ thiết-tha,

Để anh xuống tìm bông lúa chín”.

Từ cha chết, mẹ về làng Mẹt,

Đi lấy chồng, Mai ở với cô.

Mẹ đi rồi, hai đứa xo-ro,

Cha khuất bóng, con đành thương khó.

Hết chăn trâu, tối về cám chó,

Cô vẫn còn tiếng nhặt, tiếng khoan.

Ngày có làm cô thí miếng ăn,

Hai đứa phải nhai lần khoai vấu.

Những ngày bịnh, cô liền nói xấu:

Lũ chúng mày nhác-nhớm hư thân”

Mai và Chi đói rụng tay chân,

Nên phải lết ra đồng mót lúa.

Tới nửa đêm, Mai ngồi nấu cháo,

Chi đói nằm sóng soải đống rơm.

Khi nghe mùi lúa chét đã thơm,

Cô chạy xuống bưng nồi lên cất.

Chi đói quá bước theo nằng-nặc :

Con xin cô, con hít một hơi”

Cô không cho... hai đứa vẫn ngồi,

Chờ thần chết đi về gỏ cửa.

Rồi từ đấy mỗi lần có gió,

Hóa chim trời hai đứa nỉ-non:

Hít cô mà, cô hít cho con”.



                 Home           Muc luc          Xem trang sau