Chim Bịp-Bịp*


Thời xưa ở quận Trường-sa,

Có người trinh-nữ tên là Diệu-Liên.

Vì cha cản trở nhân-duyên,

Một hôm nàng đến cửa thiền nghỉ chân.

Ba năm lạc-đạo yên bần,

Nàng đà rũ hết nợ trần từ xưa.

Nâu sồng quen với muối dưa,

Lời kinh, câu kệ sớm trưa vui lòng.

Thiên-đình là chốn thong-dong,

Đường lên nàng những chờ mong tháng ngày.

Quan-Âm nhân lúc vui vầy,

Lại cho tin xuống báo ngay nàng về.

Từ đây trải khắp sơn-khê,

Tay tiên dừng bước thoảng đề hạt châu.

Một ngày vào giữa núi sâu,

Khe kêu róc-rách, dưới lau có mồ.

Bên đường thấy chiếc thảo-lô,

Nàng vào gọi cửa, xin nhờ một đêm.

Có người ra đứng trước thềm,

Thuộc loài “ba bị”, vóc xem khác thường.

Thấy nàng mụ cũng xót thương,

Chỉ lo dưới trướng có phường sát-nhân.

Buồng riêng có chiếc tủ sâng,

Nhốt nàng mụ vẫn đứng gần bức song.

“Con ta là kẹ chính-tông,

Chiều nay nó phải đi rong kiếm mồi”

“Vào đây tạm trú một hồi,

Rạng ngày ta sẽ liệu bài giải-phân”

Nghe lời mụ nói ân-cần,

Vào trong nàng đã thiếp dần từ lâu.

Phía ngoài trời đã về thâu,

Mấy cành lệ-liễu rầu rầu giọt sương.

Kẹ về sóng soải bên giường,

Những toan bắt mẹ dẫn nàng ra xơi.

Mụ thì nói nói, cười cười,

“Diệu-Liên đâu phải là người thường nhân.

Nàng là một vị nữ thần,

Hại người Phật sẽ có lần hại ta”.

Từ trong nàng đã bước ra,

Nghe lời mụ nói, nàng đà vững tâm.

Mặt nàng sáng tợ trăng rằm,

Hào-quang tỏa chiếc áo thâm đậm màu.

Má nàng đỏ tợ pha son,

Thấy nàng Kẹ lại nỉ-non bời bời.

“Con xin thề với đất trời,

Muôn vàn chẳng dám hại người nửa đâu.

Nếu bà quá bước ra sau,

Thấy xương vô tội một màu trắng tinh.

Lòng con đang chịu cực-hình,

Qủi về lảng-vảng bên mình suốt canh.

Mỗi khi gió tạt lá mành,

Oan hồn về gọi đêm thanh vắn dài.

Như bà có tới Phật đài,

Dám xin biện-bạch một hai cho tường.

Nay con muốn lại Thiên-đường,

Lấy gì tặng Phật, người thương độ cùng”.

Nàng rằng : “Trời rộng muôn trùng,

Đi về cũng một cõi lòng mà thôi”.

Nói xong nàng lại ngắm đồi,

Mấy bông dầu-trảu đương rơi trắng ngần.

Kẹ liền chạy thẳng ra sân,

Một tay oan-trái móc lần quả tim.

Bước vào Kẹ đứng lim-dim,

Vật này tuy mọn, nhưng xem tấc thành.

Ngày mai bà lại thiên-đình,

Dám xin tặng Phật, đinh-ninh mấy lời.

Đeo tim, quảy níp thảnh-thơi,

Diệu-Liên từ đấy bên trời thướt-tha.

Đoái trông một dải sơn-hà,

Non xanh, nước biếc, trăng ngàn xa xăm.

Đoái trông nhật hệ chênh-chênh,

Đường xa thấy chiếc hành-tinh lại buồn.

Một ngày lệ một chảy tuôn,

Bổng đâu nàng thấy chân trời mở tung.

Dưới chân có chiếc đền rồng,

Cung vàng, điện ngọc chập-chùng tứ-vi.

Tới nơi có đứa nữ-tỳ,

Ra ngoài thượng-uyển thầm-thì mấy câu:

“Cửa vào lớp lớp rêu khâu,

Quan-Âm, chư Phật đi chầu thiên-cung.

Dạy tôi ngồi dưới gốc tùng,

Đón nàng lấy chiếc tim hồng còn nguyên.

Nếu không nàng phải băng miền,

Trở về hạ-giới...” Phật liền chia tay.

Diệu-Liên từ lúc đọa-đày,

Tái sinh, hóa kiếp chim bay xuống trần.

Mỗi khi nhớ đến tiền-thân,

Lại kêu bịp bịp như gần thất thanh.

Đến nay chim vẫn ngoan lành,

Khăn đen phủ chiếc đầu xanh hãy còn.

Nâu sồng vẫn giữ sắt-son,

Thề xưa đã có trăng tròn chứng soi.


******************************

(*) Chim bịp bịp: một loại chim đầu đen, mình nâu. Có nơi gọi là chim bìm bịp.



                    Home                Muc luc           Xem trang sau