Chim Bóp-bóp*



Đây là chuyện tôi nghe kể lại,

Những chiều xuân ngồi tựa bao-lơn.

Thời xưa có mở hội hoa-đăng,

Ở dưới Thiên-thai, gần Bạch-mã.

Khuê và Minh ra đi rộn-rã,

Hai chị em khuất giữa ngàn lau.

Đường lên non, chim gọi đã lâu,

Hoa dưới suối, anh đào mới nở.

Lúc đúng ngọ, qua hang Vừng-nhợ**,

Hai chị em dừng lại điểm-tâm,

Sẵn bên đường có giếng nước trong,

Em bảo chị hai người xuống tắm.

Chị đôi tám, hương còn gói-gắm,

Buổi dậy thì chơm chớm vú lên.

Vén tóc mây, chị mở yếm xanh,

Thấy vú dợn, em liền mấn mó.

Chị gạt em, ra tuồng nhăn nhó,

Để tao về mách lại với ba”.

Minh ăn-năn vì chuyện xảy ra,

Dựa bóng xế em liền đi trốn,

Khuê cảm thấy tứ bề cảnh vắng,

Lại thương em lạc nẻo xa xôi,

Chị theo em năn-nỉ từng hồi,

Nhưng chẳng thấy chàng Minh dừng bước,

Giữa đêm khuya tiếng nàng vọng mãi:

Thôi đây này, cứ bóp cho mau”

Minh càng nghe càng tiến vô sâu,

Đường trở lại mây đà khóa kín,

Rồi một sớm hai người chết lịm,

Gió ngàn lên vi-vút sườn non.

Minh và Khuê đều hóa chim son,

Chờ đêm tối về kêu “bóp bóp”.

Bóp cứ bóp” mỗi lần chim họp,

Gió ngàn lên lại vút từng không.

Như cùng ai nhắc sợi tơ lòng.


***********************

(*) Chim bóp-bóp : một loại chim ở tại vùng Thừa-thiên, Quảng-trị thường hay bay từng cặp và kêu ba tiếng “bóp cứ bóp”.

(**) Vừng-nhợ : một thứ cây ăn quả chỉ mọc trên núi Tràng-sơn, người Pháp gọi là “măng cụt vàng”



                    Home             Muc luc           Xem trang sau